Rơi nước mắt nhìn cậu bé mũi cắm ống thở, tay vẽ tranh

Chưa đầy một năm sau khi chào đời, cháu Nguyễn Quang Khang (SN 2007, quê ở thôn Tráng Long, xã Nhơn Lộc, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định) phải nhập viện điều trị căn bệnh teo cơ tủy bẩm sinh. Từ đó đến nay đã hơn 8 năm, Khang chưa một lần về lại nhà. Trên giường bệnh, Khang mũi cắm ống thở, tay vẽ tranh khiến mọi người không khỏi rơi lệ.

Chúng tôi đến Khoa Hồi sức – Cấp cứu nhi (Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định) thăm Khang vào một buổi trưa nắng gắt. Trên giường bệnh đặt gần tường, Khang nằm nghiêng, miệng ngậm ống thở, tay phải cầm bút lông vẽ tranh. Giá vẽ là tập giấy trắng khổ A4 xếp theo chiều thẳng đứng đặt trước mặt. Trên chiếc ghế nhựa đặt cạnh giường, chị Lê Thị Trò (SN 1973, mẹ của cháu Khang) âu yếm dõi ánh mắt theo từng nét bút của con.
Theo lời kể của chị Trò, năm 21 tuổi, chị sinh đứa con trai đầu lòng, về sau chị sinh thêm 2 cháu trai nữa. Nhưng không may cho vợ chồng chị, chỉ có đứa con đầu được bình thường, 2 đứa sau đều mắc căn bệnh teo cơ tủy bẩm sinh SMA – Spinal Muscular Atrophy. Thế rồi niềm đau ập đến khi đứa con thứ 2 ở với cha mẹ không bao lâu thì qua đời.
Cháu Khang chào đời vào tháng 2/2007, chưa đầy một năm sau, cháu phải nhập viện để điều trị căn bệnh quái ác này. Từ đó đến nay đã hơn 8 năm, Khang chưa một lần về lại nhà. Trên giường bệnh, em lớn dần lên trong tình thương mênh mông của mẹ và sự yêu thương, chăm sóc tận tình của thầy thuốc, nhân viên y tế Khoa Hồi sức – Cấp cứu nhi.
Nhìn cảnh đời của gia đình chị Trò, ai cũng phải xót xa. Khi đứa con thứ 2 mất, rồi cháu Khang nhập viện, anh Nguyễn Ngọc Hoàng (SN 1969, chồng chị Trò) suy sụp, hoang mang cùng cực. Cũng từ đó, bệnh tiểu đường của anh chuyển biến nặng hơn. Chị Trò cũng chẳng hơn gì chồng, những ngày đầu đưa con đến bệnh viện, chị rũ xuống như tàu chuối hơ trên lửa. Nhưng rồi, chị gạt nước mắt, gượng đứng dậy để chăm con.
Mặc ruộng vườn thiếu người cấy trồng chăm bón, mặc nhà cửa không người trông nom, lo liệu và mặc gia cảnh ngày càng khó khăn, kiệt quệ, chị Trò ở luôn trong bệnh viện ôm ấp, ẵm bồng Khang. Tình thương mênh mông dành cho con không chỉ giúp chị vượt qua bao khó khăn không lường hết, mà còn thắp sáng trong trái tim chính mình niềm hy vọng mong manh.
Khi Khang đến tuổi đi học, chị Trò nảy ra ý định dạy chữ cho con. Thế là Khang học chữ, học làm tính từ mẹ. Từng ngày, từng ngày bên giường bệnh, chị Trò kiên trì, tỉ mẩn chỉ cho con học, cầm tay con tập viết, giúp con làm toán. “Bây giờ, Khang đã có thể ghép vần những từ đơn giản và làm được toán cộng, trừ ba con số. Còn vẽ, không ai chỉ dạy, thấy Khang thích, tôi tìm giấy bút, làm giá vẽ cho con”, chị Trò tâm sự.
Nói rồi, chị Trò bảo: “Khi tôi dạy cho con học chữ, làm tính, cũng có người nói thế này thế kia, kiểu như bệnh vậy thì học để làm gì. Nhưng tôi cứ dạy, cho con và cả cho tôi nữa. Để cháu thấy mình cũng là một người bình thường, hay ít ra cũng là một bệnh nhân bình thường. Còn với tôi, điều đó còn là để gieo một hy vọng, để mẹ con cùng vui với những niềm vui nho nhỏ. Khi Khang thích vẽ, tôi thật sự rất vui. Tôi động viên để cháu vẽ càng nhiều càng tốt, bởi đó là cách để cháu cảm nhận niềm vui cuộc sống”.
Bác sĩ chuyên khoa II Phạm Văn Dũng (Trưởng Khoa Hồi sức – Cấp cứu nhi) cho biết: “Khang là bệnh nhân đặc biệt của chúng tôi. Hơn 8 năm qua, cháu liên tục phải thở máy, trong đó có 2 lần ngừng tim do viêm đường hô hấp, nhiễm trùng phổi. Nhưng sau khi được hồi sức cấp cứu, Khang đã trở lại bình thường. Đây là một trường hợp hiếm gặp không chỉ trong nước mà cả trên thế giới, bởi lẽ y văn thế giới chưa ghi nhận bệnh nhân nào phải thở máy liên tục mà sống được trong thời gian dài như vậy. Có thể nói, Khang là một người có nghị lực phi thường”.

Nguồn: http://baophapluat.vn/rubic-cuoc-song/roi-nuoc-mat-nhin-cau-be-mui-cam-ong-tho-tay-ve-tranh-306511.html

Rơi nước mắt nhìn cậu bé mũi cắm ống thở, tay vẽ tranh
Mời bạn đánh giá bài viết này !

1 BÌNH LUẬN

  1. Toi o gan nha nguoi nay…con trai dau cua ho hoc cung lop toi hoi cap 2.. ho rat can su giup do cua moi nguoi